Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

Luận Bàn Tính Kiêu Dũng Nhân Văn Và Xảo Thuật Lạm Dụng Khiêm Tốn


Trích Nguyễn Hoàng Đức:
Nhân việc tôi đăng bài “Chia sẻ đức tin” sau trường ca thần học 32 kỳ “Ngước lên cao”, trong đó có tự ứng cử “đó là trường ca thần học đầu tiên ở châu Á”, có bạn trao đổi với tôi: “Đã là một tín đồ Công giáo thì nên khiêm nhường thì hơn, anh tự ứng cử trường ca của anh là đầu tiên ở châu Á, nhưng thế giới đã ai công nhận đâu!” Tôi thực sự cám ơn ý kiến rất chân thành, đúng mực, và cũng rất chuẩn chỉ của người bạn. Và tôi viết bài này là cách trao đổi tâm tình ít ra là tâm tư của mình một cách tôn trọng ý kiến của bạn mình….“

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 46


Ánh Trăng Lạnh Lẽo
cảm hứng nhạc ngoại lời Lữ Liên: Niềm Đau Chôn Dấu

Trái tim chôn dấu nơi này
Rừng thông hưu quạnh đắng cay nỗi niềm
Trời cao lơ lửng lưỡi liềm
Sập sè nấm mộ màn đêm mịt mù

Đôi Dòng Bàn Luận Về Trường Ca

-Tuyết Hoa: “Hay quá anh ơi!“

-Lu Hà:
Đôi Dòng Chứa Chan
cảm hứng với Tuyet Hoa

Tuyết Hoa hưởng thụ trước tiên
Thơm mùi mít chín hồn nhiên bướm hồng
Xôn xao  nhựa chảy suối bồng
Đàn dê sung sướng cánh đồng cỏ non

Vũ Điệu Hồn Ma Thảm Sầu

Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà



Vũ Điệu...

Thủy mặc liêu tình liễu thướt tha
Trời đen chuyển gió hạc bay sà
Oanh vàng rủ bạn bay về cõi
Hoẵng xám kêu đàn nhảy chặng xa
Giữa cảnh người đi rời ý mộng
Chiều thu biển hát dạo âm hòa
Sang thuyền bến lở giờ ôm hận
Vũ khúc nghê thường lệ đổ sa ...

Tri Kỷ Hồng Nhan

Bình Thơ Giang Hoa và Lu Hà


Tình Tri Kỷ...

Đối ẩm đôi vần khảm bút trao
Đàm thơ mượn gió ngữ tuôn trào
Dương cầm mộng nhớ người tri kỷ
Dệt áng tơ lòng nghẹn ý trao ...

Tiếng Hạc Tang Thương Mộng Tình Tan Vỡ

Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà


Tiếng Hạc Trong Đêm…

Đêm trở giấc nỗi buồn hoang quạnh quá !
Ánh trăng khuya nẻo khuất lặn chân đồi
Giữa canh sầu cô lẻ trái tim côi
Trong bóng tối sao buồn rơi vụn vỡ

Thiên Sầu Vạn Cổ Vầng Trăng Buồn


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Khắc Khoải….

Dẫu vạn niềm đau lấp khoảng mờ
Muôn nghìn nỗi khổ mộng hoài ngơ
Tình chan thắm đượm nhưng mà ngỡ
Nghĩa hết nồng ươm lại chẳng ngờ
Mệt mỏi trăng nằm xuôi bóng lỡ
Âu sầu gió đuổi ngược dòng tơ
Tàn canh chợt thấy lòng tan vỡ
Cõi lạnh thềm hoang khắc khoải chờ ...

Tâm Bút Với Học Gỉa Paul Nguyễn Hoàng Đức


Trích: “TÂM TÌNH THỔ LỘ VỀ TÀI NĂNG
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Cán bạn yêu văn chương thân mến, sau khi tôi đăng bài “Nhịp điệu thời gian” với vài lời đề cử, có dăm bạn khen ngợi khích lệ. Tôi muốn nhân đây trả lời, tâm sự cùng các bạn vài điều, cũng như bày tỏ mình hơn. Tôi sinh năm 1957, đã ngót sáu mươi, ở tuổi này nhiều người đã thành công siêu quần bạt chúng, kinh bang tế một vài vòng quanh trái đất, đã trên đường về nhà để thụ hưởng vinh quang nghỉ ngơi hoặc đếm tài sản… vậy mà giờ đây tôi chạy ăn từng bữa không xong, cho nên nếu có vài lời tâm tình về chuyện tài năng, mong các bạn đừng coi là cái gì quá vượt rào, mà chỉ là một sự tăng ga nhích rất bình thường. Tôi chọn hai lời bình để lấy hứng và cớ trả lời. Trước hết là bác Do Dinh Khang một trí thức uyên bác đã có tuổi (mới đây có bài “Khoảng trống” mà tôi đã viết bài bình). Anh viết:

Sơn Thủy Hữu Tình Mùa Thu Hoài Vọng

Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Chớm Thu...

Chợt thoáng ...mùa thu đã ngỏ lời
Muôn ngàn lá đổ giữa chiều rơi
Triền non cánh liễu vờn run rẩy
Cạnh suối dòng mơ chảy rã rời
Gió tủi ôm vầng tô diễm tuyệt
Trăng sầu xõa ánh điểm tình lơi
Còn đâu lão nguyệt se hồng tỏ
Gửi chút nồng hương ngỡ mộng ngời ...

Sầu Hận Từ Ly Muôn Cõi Trần Gian


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Từ Ly ...

Ta hờn ghét hận kẻ tình si
Tủi phận vì sao mãi khắc ghì
Hạ mãn thầm yêu hồn cứ phỉ
Thu tàn cảm ái dạ hoài ghi
Phù vân nguyệt lãm cùng tương ý
Bạc kiếp thuyền du cũng bởi vì
Chốn ảo nên giờ xa ngõ mị
Quân tùng sở khách nghẹn từ ly ...

Phận Bèo Duyên Sen Bể Ái Trầm Luân


Dáng Sen…

Trong đầm búp nở mượt mà sen
Noãn mọng hồng tim ngắm chẳng hèn
Nguyệt ngả lồng đêm trời sẫm tối
Hoa tràn lượn bóng bể màu đen
Vườn mơ khuyết ẩm cong đường ngọc
Ngõ mộng hồ thu ửng ánh đèn
Cuội giỡn trăng tình hương uyển dáng
Ly ngà chén tưởng đượm nồng men ...

Nửa Hồn Ướt Đẫm Trang Thơ

Trang Thơ..

Đã mấy thu rồi dạ ngẩn ngơ
Chiều rơi vạt nắng đổ ơ thờ
Bên hàng trúc liễu chùng lơ lửng
Giữa ánh sương gầy trải mộng mơ
Lỡ hẹn trăng hờn treo gió ngả
Hồn trao suối dỗi lượn mây chờ
Trang tình bút dở đau vời vợi
Cũng buổi xưa thề dệt áng thơ ...

Luận Bàn Về Việc Học Và Hành


Nhân dịp cô Lâm Thu Hiền có viết bài tâm sự trên facebook: “Chuyện Con Tôi “
Vậy tớ cũng muốn viết đôi dòng bàn luận với các bạn trẻ Việt Nam về vai trò của ngành giáo dục quan trọng như thế nào?
Trẻ em là tương lai của đất nước. Nhân tài là nguyên khí quốc gia. Một nước có giàu mạnh phú cường thì phải có nhiều nhân tài. Đã muốn thực tâm chọn lựa nhân tài thì bất chấp nguồn gốc xuất xứ thành phần lý lịch. La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đã góp một ý kiến xác đáng về vấn đề này trong bài: Bàn luận về phép học, phép dạy, nhất định theo Chu Tử. Lúc đầu học tiểu học để bồi lấy gốc. Tuần tự tiến lên học đến tứ thư, ngũ kinh, chư sử. Học rộng rồi tóm lược cho gọn, theo điều học mà làm. Họa may kẻ nhân tài mới lập được công, nhà nước nhờ thế mà vững yên. Đó mới thực là cái đạo ngày nay có quan hệ tới lòng người. Xin chớ bỏ qua.

Lại Bàn Về Đề Thi Và Thơ Lưu Quang Vũ


Theo tớ thì bài thơ Lưu Quang Vũ gọi là hay thôi, khi ca ngợi về tiếng Việt chứ không hoàn toàn xuất sắc độc đáo. Anh làm thể 8 chữ là lối thơ dễ làm nhất. Ngày xưa nữ thi sĩ Anh Thơ trình độ văn hóa lớp 4 hết bậc sơ học yếu lược thời Pháp rất thích thơ 8 chữ và chỉ có một chiêu này thôi, làm chàng Nguyễn Bính như mê mẩn tâm thần đòi kết hôn làm vợ. Khổ nỗi nàng Anh Thơ chê anh chàng Bính thơ hay nhưng thuộc loại quê mùa dùi đục chấm mắm cáy. Cụ Tản Đà lúc đầu phong trào mở rộng chữ quốc ngữ phản đối kịch liệt lối thơ này của các cậu cử cô tú trường Tây sáng tạo ra.

Hương Cỏ Úa Vàng Mộng Ảo Sầu Tang

Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Hương Cỏ Úa…

Xuân vừa thoảng đó giờ qua hạ
Ngõ mộng vương sầu cỏ úa hương
Lãng tử ôm đàn ngân điệu lý
Hồng nhan thổi sáo vọng miên trường
Cho hồn sưởi ấm bao mùa lạnh
Để dạ say nồng những tiết sương
Hẹn khúc trăng tình đêm huyễn ảo
Bừng lên tiếng nhạc giữa vô thường ...

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 45


Anh Dẫn Em Đi
cảm hứng bài hát của Anh Việt Thu: Gió Về Miền Xuôi

Dẫn em khắp nẻo gập ghềnh
Vó câu khấp khểnh bồng bềnh nước non
Đường đi chim hót véo von
Chiều mây tím huế héo hon cõi lòng

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 44


Canh Chày Khổ Đau
cảm hứng bài hát của Ngọc Sơn: Đêm Buồn Phố Thị

Em ơi, phố thị lên đèn
Bước chân hoang dại gió chen mây sầu
Sương rơi thấm ướt mái đầu
Mặc lòng băng gía bể dâu đoạn trường

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 43


Tím Màu Thủy Chung
cảm hứng bài hát của Phạm Duy: Đừng Xa Nhau

Đừng xa nhau nhé người ơi!
Trọn lời vàng đá suốt đời bên nhau
Dù cho cây cỏ nát nhàu
Nắng mưa tầm tã bạc màu phấn son

Hồng Nhan Bạc Mệnh


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà


Cẩm Tú Quỳnh ...

Ngọc nữ nhìn say cẩm tú Quỳnh
Bên vườn huyễn ảo ánh huyền linh
Ngày thu trúc liễu nghiêng bờ cội
Buổi hạ tùng thông rũ bóng mình
Trải bút tơ hồng tô ngõ đẹp
Buông mành nghĩa thắm dệt đường xinh
Thuyền trăng chở mộng đêm hồn lãng
Suối nhạc trầm mê giữa bể tình ...

Hoa Tàn Lá Rụng Mây Bay Sinh Tử Vô Thường


Bình Thơ Giang Hoa và Lu Hà

Khó Ngủ…

Khắc khoải đêm nay khó ngủ rồi,
Mơ về nơi ấy quá xa xôi,
Ghi bao giọt lệ rơi trên giấy,
Nhốt cả vào tim thổn thức ôi !

Chưa Hẳn Như Vậy Đâu Cô Trần Hiền Châu Ơi!


-Trần Hiền Châu: “Người Việt có nguồn gốc là Tàu các bác ạ 😂
Xin các bác đừng ném đá Hiền Châu vì lòng tự tôn dân tộc nhé. Quan niệm của Hiền Châu về vấn đề này hơi khác. Chúng ta mặc dù yêu nước đến đâu, tự hào dân tộc đến đâu cũng cần có cái nhìn thẳng thắn về chủ đề này thay vì tự lừa dối mình. Có thế mới càng phải cố gắng khẳng định mình và bản sắc của mình.

Bàn Về Tinh Thần Và Cơ Bắp Với Triết Gia Paul Nguyễn Hòang Đức


-Trích : “ Chúc các bạn một chủ nhật tốt lành và mời xem một mẩu do FB ôn lại. Xin cám ơn!
DŨNG CẢM CƠ BẮP VÀ DŨNG CẢM TINH THẦN (2)
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Đức Phật có một phương ngôn nổi tiếng: “Chiến thắng vạn quân không bằng tự chiến thắng mình”. Đúng vậy, nhiều khi chiến thắng dục vọng của chính mình, tức là thắng kẻ thù sát cánh với ta nhất khó hơn là chiến thắng vạn quân. Và trong câu nói, “chết sông chết biển không chết, lại chết ở vũng trâu đầm” là diễn tả có khá nhiều anh hùng trở về đã kiêu binh, không kiềm chế được bản thân, không chiến thắng nổi chính mình mà bị mấy anh du kích lèo tèo ở quê cho đo ván.“

Bàn Về Gía Trị Của Facebook Với Trang Le


-Trang Le:
Có nhiều người thấy tôi cứ cười cười nói nói nên tưởng tôi dễ chịu. 😂
Kỳ thực, tôi khó chịu và khắc nghiệt hơn họ tưởng nhiều lắm .
Hễ ai tổn thương tôi một lần, tôi sẽ nén đau đớn và cho qua.
Lần thứ hai,tôi cũng sẽ cố gắng để tha thứ.
Nhưng đến lần thứ ba, người đó sẽ vĩnh viễn không còn hiện diện trong cuộc sống của tôi nữa.
Tôi không quan tâm họ là ai. Cho dù là bạn thân, họ hàng, thậm chí là người yêu, cũng không có sự ngoại lệ.
Nhiều người tưởng, bản thân họ sẽ là một sự ngoại lệ ,nên ra sức tổn thương tôi. 😂

Bàn Về Đối Kháng Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức Và Độc Gỉa Hai Rambo


-Paul Nguyễn Hoàng Đức: Các bạn thân mến, bạn Hai Rambo có bình trong bài "KHÔNG ĐẤU ĐỐI KHÁNG THÌ KHÔNG THỂ CÓ NGƯỜI HÙNG" của tôi. Tôi đã trả lời khá cầu kỳ, tôi thấy đây có thể đủ hàm lượng một bài viết nhỏ, nên đưa lên Stt mời mọi người xem. Xin cám ơn!

-
Hai Rambo A Paul Nguyễn Hoàng Đức ạ!
Nghệ thuật là phải hay ko phải là thi đẩy tạ, viết dài, đề tài to lớn là hơn người đâu-phải xét vào sự trường tồn của tác phẩm, nó phải hay, hấp dẫn, truyền cảm. 1 bản nhạc ngắn hay còn hơn 1 bản giao hưởng dở và Triết gia Kant đã viết: Nghệ thuật là lĩnh vực của thiên tài, mà thiên tài là lĩnh vực hoàn toàn bí nhiệm(ko nhớ có chính xác ko,vì tôi đọc chính trong những bài viết của A Paul -nhưng tôi rất tâm đắc với câu này)
Kiến thức A Paul đã dạy bảo tôi rất nhiều,nhưng nghệ thuật thì tôi chưa phục: Các bài viết lặp lại quá nhiều, khô khan, cứng, ít tính đột phá…

Bàn Về Danh Lợi Chủ Quyền Lãnh Thổ Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức


-Paul Nguyễn Hoàng Đức:“ Hôm nay ngày 12/7/2016, tòa Trọng tài quốc tế PCA đã tuyên bố:
Vụ Philippin kiện Trung Quốc về “Đường lưỡi bò 9 đoạn, hậu thân của đường 11 đoạn,” là không có cơ sở pháp lý cũng như lịch sử.
Nói tóm lại: Trung Cộng thua trắng bụng. Sự kiện này chứng tỏ cho thế giới, châu Á và Việt Nam những bài học gì?
Đây là vụ kiện mà Trung Quốc là bên bị đơn không muốn có mặt. Tại sao? Như người Việt nói “Cây ngay không sợ chết đứng”. Kẻ có công lý trong tay thì sợ gì ai. Người Việt cũng bảo “Có tật giật mình”. Vì có tật, lại là cây cong, nên nước Tàu to gấp mười lần đến vài chục lần các nước trong khu vực, mà vẫn không dám hiện diện ở tòa quốc tế….“