(Truyện Ngắn của Lu Hà)
Tôi được sinh ra ở thế gian này, nhưng cuộc đời tôi đầy cay đắng
xót xa, tôi luôn gặp phải những tai ương bất hạnh do lũ người hèn mọn đểu cáng,
tiểu nhân, bất tài vì lý do này lý do nọ mà muốn cản trở bước chân tôi đi, dập
tắt ngọn lửa lòng khao khát tri thức, trí tuệ, khát vọng về một tương lai xán lạn,
để tôi phải dời bỏ quê hương Việt Nam yêu dấu, sang cộng hòa dân chủ Đức học
nghề rồi làm lao nô, rồi lại hành hương di cư sang Tây Đức để an cư lạc nghiệp.
Từ nhỏ tôi mang nhiều hoài vọng, mơ mộng mình sẽ là nhà toán học, vật lý hay
hóa học. Mình sẽ thăng tiến bay cao trên con đường cử nghiệp. Nhưng than ôi !
Thượng đế không thương xót tôi, ngài đày đọa tôi phải làm thơ và viết văn.
Thôi được con sẽ tuân theo ý ngài, con sẽ dùng ngòi bút của
mình để rạch tim trả huyết cho đời. Con sẽ dùng văn chương chữ nghĩa để trang
trải tấm lòng của con, lương tâm và tâm hồn của con với Thượng
Đế và với tha nhân.