Thu Hà diễn
ngâm cảm động lắm, tôi sẽ bình giảng kỹ lưỡng bài thơ này, tôi cảm dịch ra từ
bài thơ “ Bài Thơ Đan Áo“ của nàng T.T.Kh nào đó, nhưng tôi tin chắc là của
Thâm Tâm. Thâm Tâm viết 6 khổ 24 câu, còn tôi cảm dịch ra thành 8 khổ 32 câu và
cố gắng viết cho thật vần để Thu Hà dễ ngâm. Phần thơ Thâm Tâm tôi miễn bình giảng
hay bình luận vì không có thời gian và cũng có nhã ý để dành phần cho các nhà bình thơ Việt Nam. Tôi chỉ muốn
từ cái tình của tôi hóa thân thành một người phụ nữ mà than thở về mối tình
duyên ngang trái đầy đau khổ và nước mắt. Cố gắng diễn giải thêm vài nét về tâm
lý học.
( lacthubinhtho.blogspot.com ) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019
Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 14
Rất thú vị
khi nghe Thu Hà ngâm bài thơ “Âm Hưởng“của Đinh Hùng và bài thơ “Em Chưa Muốn Về“
của tôi phỏng theo tâm trạng cố thi sĩ Đinh Hùng. Đinh Hùng làm thơ 6 chữ vẫn
theo nguyên tắc đổi thanh của thơ 8 chữ. Đó là một kiểu sáng tạo của anh. Thể dạng
thơ 6 chữ chuyển thể sang song lục lục bát tôi cũng từng làm. Cứ hai câu 6 chữ
thì hai câu lục bát. Chứ còn cứ 6 chữ liền
tù tì như anh Đinh Hùng tôi rất ít làm và không có hứng thú. Nhưng đọc bài thơ
của anh, tôi hiểu tâm trạng anh muốn tâm sự với linh hồn một cô gái nào đó đã về
quê hương vĩnh hằng. Tôi muốn hóa thân làm một Đinh Hùng và tự đặt mình vào vị
trí của Đinh Hùng để tự mình thả hồn mơ mộng. Phần thơ anh Đinh Hùng tôi xin miễn
bình giảng để dành cho các nhà bình thơ thi nhân học gỉa. Riêng tôi chỉ xin rón
rén giải nghĩa câu chữ và bày tỏ cảm xúc tâm trạng riêng của bài thơ tôi đã làm
thôi.
Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 13
Vô tình
trên mạng Facebook thấy Thu Hà ngâm bài “Cha Đàng Ngoài Mẹ Ở Đằng Trong “của
nhà thơ Xuân Diệu. Bác Xuân Diệu viết theo lối 8 chữ hình như vào năm 1960 sau
cải cách ruộng đất? Khi bác Xuân Diệu cùng cha mình đã tập kết ra Bắc, nhớ lại
tuổi ấu thơ khi còn ở miền Nam? Xuất xứ nguyên nhân bài thơ không quan trọng,
chỉ biết rằng có bài thơ đó rồi, lưu truyền trong dân gian. Tôi thấy trong clip
các cụ gìa bô lão lắng nghe trang nghiêm, cánh thanh niên bần thần tư lự, nên
tôi cảm động mà ứa nước mắt ra. Sẵn nguồn thi phú đang dồi dào tôi để trái tim
mình, lòng mình tứa trào ra thơ theo dòng cảm xúc của tôi để tri ân Thu Hà.
Cách làm thơ của tôi gọi là thơ cảm tác cảm dịch từ thơ 8 chữ sang song thất lục
bát. Hoàn toàn không giống y trang như bài thơ của bác Xuân Diệu. Vậy để làm một chút kỷ niệm trên chuyến tàu
hành hương về cõi thiên đường, về cõi vĩnh hằng. Tôi dừng tạm ở một ga xép nhỏ
trần gian mà viết bài bình giảng này, mục
đích giải nghĩa câu chữ của bài thơ của tôi cho rành mạch dễ hiểu mà thôi.
Chỉ Còn Biết Hy Vọng Thôi
tâm sự về thơ với nữ thi sĩ Nguyễn Kim
Trăn Trở
Nỗi niềm kia chôn tận đáy hoang mô
Nay khơi lại sóng xô bờ bến mộng
Kỷ niệm xưa bên đồi chiều gió lộng
Vòng tay ôm ấm trọn suốt canh dài
Bạo Động Hay Bất Bạo Động
Bạo động hay bất bạo động là hai đôi chân của những người
muốn dân tộc mình thoát khỏi vòng nô lệ. Đồng bào ai cũng được sống tự do mưu cầu
hạnh phúc phát triển tài năng.
Đàn hay phải gảy cho người biết nghe, không ai gảy vào tai
trâu. Thằng không biết nghe, trâu cứ ì ra mà mình cứ ôm cây đàn mà gảy thì tự
mình là ngã khờ. Trâu nó lồng lên, nó điên lên, nó sôi máu lên, nó húc cho lòi
ruột thằng gảy đàn. Vậy trâu điếc hung dữ cứ dùng búa tạ mà phang vào đầu nó
may ra nó chịu quy phục. Đằng nào mình cũng chết. Chết vì tay ôm cây đàn mà hát
bài ca tình tang tính tang trả cho lại cho tôi dân chủ nhân quyền hay tay vác
búa tạ đòi quyền sống quyền làm người? Cái chết nào có gía trị hơn? Chết vì vác búa tạ phũ phàng cũng chỉ vài trăm
vài ngàn người chứ chết vì ôm cây đàn gảy bài ca dân chủ tự do nhân quyền ngấm
ngấm dần mòn cũng có tới hàng vạn hàng triệu, ai mà kể xiết được.
Bàn Về Siêu Hình Học Với Paul Nguyễn Hoàng Đức
Bác Paul viết về một đề tài duy tâm siêu hình học hắc
búa. Tuy rằng bác khéo léo vận dụng những hình ảnh đơn giản cụ thể để miêu tả
cái thần lực của triết học, nhưng trên facebook này mấy người hiểu hết lời bác
viết? May ra có dăm ba anh gọi học gỉa, trí gỉa, văn thi sĩ có một vốn kiến thức
nào đó mới hứng thú. Về giới có học vấn của Việt Nam cũng như của nhân loại tớ
phân ra làm 5 loại: đại trí, trung trí, tiểu trí, hạ trí, ngu trí. Đại trí gồm
các triết gia học gỉa chính danh vương đạo bàn về lý thuyết, các bậc đại sư
tinh tấn, linh mục tinh thông thần học. Trung trí là các nhà bình luận thời sự
xã hội văn học, tiểu trí là các vị văn sĩ chuyên viết văn phiếm luận, tiểu thuyết
tình yêu, xào xáo hư cấu bia đặt, thơ phú, ca kịch v. v. …. Cả 3 bậc này đa số
theo trường phái nghệ thuật vị nghệ thuật. Hạ trí là giới văn sĩ còn đảng còn
mình, làm thơ viết văn phục vụ cho mục đích tuyên truyền vận động quần chúng
cho sự nghiệp chính trị, hay ngụy trị nào đó. Lấy nghệ thuật vị nhân sinh làm
tiêu chí.
Lu Hà Và Trần Tế Xương Chùm 7
Canh Tý Hẩm Hiu
Hai đưá tranh nhau một
cái thủ
Tuân khoe văn hoạt Nghị
văn già
Phen này đỗ rặt đầu gà
Bác Tuyên kia cũng thứ
ba rốt phường
Lu Hà Và Trần Tế Xương Chùm 5
Ai Khôn Ai Dại
Thiên hạ đua nhau khôn
hay dại
Chẳng biết ai là kẻ dại
khôn
Khôn nghề cờ bạc đâu
ngoan
Văn chương có dại thế
gian ngậm sầu
Lu Hà Và Trần Tế Xương Chùm 4
Hoạ Bắc Phương
hoạ thơ Trần Tế Xương:
Đại Hạn
Hiểm hoạ bắc phương xã
tắc trôi
Giang sơn cóc nhái nhảy
lên ngồi
Duy trì thể chế còn
sâu đỏ
Sài luật rừng hoang chẳng
nước nôi
Lấn chiếm biển khơi
gây sóng gió
Tượng đài xây cất chuyện
xong rồi
Giống nòi Việt tộc làm
sao thế
Hàng triệu con người
chẳng khác tôi
Lu Hà Và Trần Tế Xương Chùm 3
Tết Nhà Nho Nghèo
Thiên hạ xác xơ còn đốt
pháo
Nhân tình trắng dã dạ
ngâm vôi
Không dưng xuân lại đến
chơi
Nhờ trời đóng cưả cho
tôi ngồi nhà
Lu Hà Và Trần Tế Xương Chùm 1
Trần Tế Xương là một
con người đặc biệt. Có bộ óc và trái tim nhạy cảm của một thiên tài. Tài thơ cuả
ông ngang ngửa với bà Hồ xuân Hương. Theo Lu Hà còn hơn cả cụ Tam Nguyên
Yên Đổ Nguyễn Khuyến một bực. Nhưng đáng tiếc học vị chỉ là một chàng tú tài vớt.
Thật bất công vì thói đời kèn cưạ ghen tuông ích kỷ. Cũng giống như Tố Hữu cũng
ghen tỵ với Nguyễn bính , Hồ Dzech và Hữu Loan. Còn Tản Đà đã chết từ lâu, nếu
còn sống cũng chưa thoát khỏi bàn tay sắt và cái đầu ngu muội cuả anh chàng thi
sĩ rởm Tố Hữu Uỷ viên bộ chính trị trung ương đảng. Vì cảm kích ông Trần Tế
xương một nhân tài thật sự, nên Lu Hà tôi thích làm thơ thù tạc xướng vịnh về
ông.
Những Mối Tình Thiên Sử Chùm 1
Huyền Trân về Chiêm Quốc
Một bước chân đi một lỡ làng
Nỗi đau dân nước nỗi tình riêng
Vua cha chót hứa người Chiêm Quốc
Thuyền lỡ duyên đò đợi kiếp sang
Lu Hà Và Thế Lữ Chùm 1
Tiếng Sáo Theo Mây
Tiếng dịch thổi nghe
mà réo rắt
Lơ lửng cao tha thiết
đâu đây
Cớ sao thổn thức vơi đầy
Lưng trời ngăn ngắt
mây bay chập chờn
Lu Hà Và Thâm Tâm
Buông Xuôi Mái Chèo
Cảm xúc thơ Thâm Tâm: Ngược Gió
Ngày mai tôi cũng phải đi
Oanh vàng ủ rũ thầm thì thông reo
Bướm hồng ngơ ngác chân đèo
Dăm người đưa tiễn hắt heo gió lùa
Lu Hà Và Nàng T.T. Kh Hay Chàng Thâm Tâm Chùm 1
Đan Áo Dở Dang
hoạ thơ T.T.Kh
Em đi tìm lại bến yêu
Sầu vương bi lụy mang nhiều khổ thương
Giang đầu ngào ngạt mùi hương
Trái tim theo cánh chim sương bão bùng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)