Xôn xao ngây ngất nắng trào
Chập chờn hoa lá bướm đào vờn
quanh
Ngẩn ngơ trái mọng vườn xanh
Nụ cười chan chưá chân thành ban
mai
Đêm qua trằn trọc canh dài
Sáng nay thổn thức mãi hoài hồn
thơ
Đào nguyên lạc lối bơ vơ
Thuyền tôi mất lái bến bờ nào
đây...?
Ưu phiền lưu lạc đắng cay
Bỗng đâu trước cưả đắm say hương
tình
Trúc xinh em mọc bên đình
Cầm ca xao xuyến chúng mình chiêm
bao
Trôi theo cảm xúc nôn nao
Trong sương ngư phủ nghẹn ngào mờ
xa
Đố ai với được trăng ngà
Tình yêu hiểu được bóng tà hoàng
hôn..
Dầm chân biển cát sóng cồn
Thương đời xa mạc bồn chồn khát
khao
Tôi còn khờ dại ngu ngơ
Trắng tinh tờ giấy tôn thờ em ơi!
Dạm trường ai vẽ xa xôi
Phiến sầu biền biệt chân trời biển
khơi
Nhạc vàng thánh thót chơi vơi
Tương tư vương vấn nào nơi chốn về...!
thơ cảm tác khi đọc bài" Vì
Sao" cuả Xuân Diệu
25.9.2012 Lu Hà
Nguyên Tác:
Vì Sao
Tác Giả: Xuân Diệu
Bữa trước, riêng hai dưới nắng
đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì
sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát
khao.
- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo giòng cảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong
sương.
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhẹ nhẹ, gió hiu hiu...
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa,
Cho tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa.
Rồi một ngày mai, tôi sẽ đi
Vì sao, ai nỡ hỏi làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.
Nhận xét:
Xuân Diệu cả đời hình như làm được
165 bài thơ tình viết trước hay sau khi theo cách mạng, có thể nói đáng gọi là
thơ. Nhưng tôi không thích thơ ông Xuân Diệu, tôi chỉ thích thơTản Đà, Nguyễn
Bính, Hàn Mạc Tử, Hồ Dzech, Vũ Hoàng Chương, Bùi Giáng v. v... Nhưng bài thơ
nào cuả ông Xuân Diệu tôi cũng bắt buộc phải đọc để nghiên cứu. Đáng tiếc 165
bài thơ có thể đáng gọi là thơ lại tự chính tay Xuân Diệu đốt đi, tự phỉ nhổ để
chuyên sâu vào làm thơ ca ngợi đảng và ông bác Hồ gì đó. Theo tôi đã là người
quân tử chính danh thì phải là người nhất ngôn cửu đỉnh tứ mã nan truy. Nghĩa
là lời mình nói ra viết ra phải có giá trị nặng như 9 cái đỉnh tức là 9 cái lư
hương đúc bằng đồng mỗi cái nặng chừng 200 cân. Nói ra viết ra cái gì phải có
suy nghĩ, nếu anh tuột miệng nói ra viết ra thì đến con ngựa tứ tức ngựa xích
thố đuổi không kịp và đừng hy vọng lấy lại. Vậy ông Xuân Diệu tự đốt đi tập thơ
của mình khoảng 165 bài và thề thốt trước đảng kỷ là nó không có giá trị gì cả.
Cớ làm sao mà miền Nam cộng hoà vì thiếu người hùng tài văn lược hay sao mà còn
mang in ấn còn cho vào trương trình giáo dục đào tạo có phải cũng là phường kém
tài hớt cái váng thừa người ta thải ra hay sao? Một người có tâm hồn thi sĩ mà
tiền hậu bất nhất lươn lẹo như thế hỏi có xứng đáng là nhà thơ của dân tộc không?
Và nếu ta đi sâu nghiên cứu phân thích 165 bài thơ của anh chàng Xuân Diệu mới
thấy ra những cái vô lý tăm tối kém hiểu biết của Xuân Diệu vì thuổng quá nhiều
thơ Pháp mà không dám viết là thơ cảm tác cứ làm như mình tự nghĩ ra để lưà phỉnh
người Việt Nam.
Thơ Xuân Diệu đọc tối nghiã và khó
hiểu vì theo lối tượng trưng cuả Pháp nhưng với ngôn ngữ Việt Nam thì lại thiếu
tính thiếu logich, toàn bài các cung đoạn rời rạc không theo một khối thống nhất.
Tôi cũng đọc thơ Pháp đúng ra là ngụ ngôn dịch ra và in bằng tiếng Đức cuả La
Fontaine là người làm thơ theo lối ẩn dụ mà ông Xuân Diệu đã học được, để viết
ra bằng ngôn ngữ Việt Nam, loại thơ 8 chữ và 7 chữ có trong 165 bài thơ cuả ông
ta, thấy đăng trên google chia làm 6 cột, mỗi cột 30 bài. Riêng cột thứ 6 chỉ
có 15 bài?
Thơ La Fontaine là một loại thơ chuyên mượn loài vật và đồ vật để miêu tả tính cách, tâm trạng cuả con người như: "Bưã nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm" mà ông Xuân Diệu đã học mót và viết như trong bài "Cảm Xúc". Đọc thì đọc thơ cuả La Fonaine nhưng tôi cứ như nước đổ đầu vịt vì chẳng có cảm xúc gì, cứ phải lần mò tìm ý nghiã rất mệt. Nếu tôi là người Pháp thì là nhẽ khác nhưng là người Việt thì vốn ngoại ngữ cuả mình không thể thẩm thấu được đâu. Theo tôi là người Việt nên làm thơ cho người Việt hiểu, tôi có may mắn đã có có bậc đàn anh đi trước phát quang mở lối dẫn đường như Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v...
Tôi rất hứng thú với thơ của người Tàu đời nhà Đường, tuy viết bằng chữ Hán nhưng luật bằng trắc rất nghiêm chỉnh như thơ chữ Nôm của ta. Kể cũng lạ thời đó nước Tàu chỉ có 50 triệu dân mà lắm thi tài như vậy? Bây giờ hơn tỷ dân mà chẳng còn mấy ai đủ tầm vóc như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vương Duy.
Thơ La Fontaine là một loại thơ chuyên mượn loài vật và đồ vật để miêu tả tính cách, tâm trạng cuả con người như: "Bưã nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm" mà ông Xuân Diệu đã học mót và viết như trong bài "Cảm Xúc". Đọc thì đọc thơ cuả La Fonaine nhưng tôi cứ như nước đổ đầu vịt vì chẳng có cảm xúc gì, cứ phải lần mò tìm ý nghiã rất mệt. Nếu tôi là người Pháp thì là nhẽ khác nhưng là người Việt thì vốn ngoại ngữ cuả mình không thể thẩm thấu được đâu. Theo tôi là người Việt nên làm thơ cho người Việt hiểu, tôi có may mắn đã có có bậc đàn anh đi trước phát quang mở lối dẫn đường như Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v...
Tôi rất hứng thú với thơ của người Tàu đời nhà Đường, tuy viết bằng chữ Hán nhưng luật bằng trắc rất nghiêm chỉnh như thơ chữ Nôm của ta. Kể cũng lạ thời đó nước Tàu chỉ có 50 triệu dân mà lắm thi tài như vậy? Bây giờ hơn tỷ dân mà chẳng còn mấy ai đủ tầm vóc như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vương Duy.
Theo tôi thơ dịch là loại thơ chán
nhất, một bài thơ gốc khi chuyển sang tiếng nước khác chỉ còn giá trị một phần
mười thôi như từ Pháp- Nga- Đức- Anh sang tiếng Việt và ngược lại. Chỉ trừ thơ
Tàu viết bằng chữ Hán ra tiếng Việt. Đọc những bài thơ dịch cuả Tản Đà còn hay
hơn cả bản gốc.
Theo tôi Xuân Diệu mang tiếng làm
thơ tình, mà đã là tình thì phải có cảm giác nam nữ ân ái nhưng Xuân Diệu không
làm được điều đó như các bạn cuả ông thời đó. Thơ tình Xuân Diệu rất khô khan,
may thay cũng có bài này làm tôi chú ý đúng là có tình yêu nam nữ thật và tôi cảm
tác thành thơ lục bát.
Thơ Xuân Diệu cố gắng gọt ruã trau
truốt cho vần theo một kho từ vựng nhất định mà anh chàng tích trữ được nhưng
chỉ mới có ở dạng thơ 8 chữ thông thường và 7 chữ theo lối mới có nguồn gốc từ
tứ tuyệt. Lục bát dăm ba bài đa số là lạc vần. Tại sao thơ tình cuả Xuân Diệu
khô khan? Bởi vì theo tôi anh chàng không có cảm giác với đàn bà, nói toạc ra
có thể là người bị liệt dương, liệt kháng hay là loại đồng cô đồng bóng nặng,
ngày nay người ta gọi là Bêđê hay con bóng gì đó ưỡn ẹo nam chẳng ra nam nữ chẳng
ra nữ mà làm thơ tình thì khó ngửi lắm.
Hôm nay tôi vô tình đọc và nghe
bài hát cuả anh chàng nhạc sĩ Ngô Càn Chiếu, tuy là một bài hát nhưng viết cũng
rất thơ theo âm điệu cuả thơ, nỗi nhớ cuả chàng nhạc sĩ với cô nàng nào đó hay
cô nàng đó nhớ lại chàng cũng rất lâm ly chan chưá ân tình.. Theo tôi nghe anh
chàng này hát cũng thấy mủi lòng xúc động hay hay ra phết. Giá như được mô cô
ca sĩ nào đó rên rỉ hát mà nghe mới sướng:
Tiện thể thôi cũng chép ra luôn, và theo tôi cứ
như anh chàng Ngô Càn Chiếu này hoá ra còn tình tứ hơn ông Xuân Diệu nổi tiếng
là thi sĩ trong gì đó trong giới văn sĩ Bắc Hà mà anh chàng thợ sắp chữ Hoài
Thanh ưu ái, ưu tiên ghi nhận những 15 bài trong cuốn thi nhân Việt Nam dở dở
ương ương cuả mình. Còn cô Ngân Giang tài năng xuất chúng như vậy thì lại lờ
đi, coi như không có nữ thi sĩ này tồn tại trên đời.
Khi Nỗi Nhớ
Khi nỗi nhớ đang dâng cao vời vợi
Như chiều buồn thổn thức nhớ mây
xa
Trao cánh gió bao thương yêu ngập
trời
Về nơi xa mang tia nắng chan hòa
Khi nỗi nhớ đang dâng cao ngàn lời
Theo cơn sầu, thương câu hát mặn
mà
Còn lại đây là mênh mông nỗi nhớ
Ngàn quạnh hiu miên man giấc ơ thờ
Cho cô liêu kết lên bao lời thơ
Cho đau thương đang tả tơi mộng mơ
Ngày buồn tênh bao nỗi mong chờ
Khi nỗi nhớ đang dâng cao ngập hồn
Theo ngàn lời nức nở như khôn
nguôi
Bao vương vấn theo con tim dập dồn
Chờ mong ai trong khắc khoải không
rời
Khi nỗi nhớ đang dâng cao chập
chùng
Mong ai về ru ấm khúc muôn đời
26-11-2010 Ngô Càn Chiếu
Chào Anh Ngô Càn Chiếu. Tôi rất
thích nghe anh tự sáng tác rồi tự hát luôn. Rất tự lực cánh sinh mà không tìm
cô ca sĩ nào hát cho mới là độc đáo.
Nhạc Anh viết hay theo nhịp điệu
cuả thơ. Tôi sẽ thử cảm tác ra thơ lục bát hay các thể loại khác theo lối thơ
chính quy như song thất lục bát hay thơ 7 chữ theo lối hành văn cuả thơ tứ tuyệt.
Chúc Anh vui tươi giàu cảm xúc sáng tác và hãy hát lên và tôi sẽ lắng nghe
chiêm nghiệm thưởng thức.
Mịt Mờ Sương Rơi!
cảm tác khi nghe nhạc
Ngô Càn Chiếu: Khi Nỗi Nhớ
Trong lòng tôi lại nhớ
ai
Chiều buồn thổn thức
canh dài đêm thâu
Sáng ra tỉnh dậy âu sầu
Gối chăn xô lệch bể
dâu đoạn trường...
Ngập trời mây gió yêu
thương
Đòi cơn khát vọng quê
hương mặn mà
Miên man cánh bướm la
đà
Đau thương tơi tả cây
đa lá vàng...
Bồn chồn ngọn sóng triều
dâng
Tiếng hồn nức nở dở
dang lỡ làng
Vấn vương theo bước bẽ
bàng
Thời gian cách trở
bóng chàng xa xôi...
Chờ mong khắc khoải bồi hồi
Trùng dương xanh thẳm chơi vơi bến
bờ
Thuyền tình em dạt ngả nào
Từng thu heo hắt mịt mờ sương rơi!
25.9.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét